Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Lương Tâm Danh Dự Liêm Sỉ Và Nhân Phẩm



 



Xung quanh hiện tượng Nguyễn Thuận Phẩm, Nguyễn Cánh Thông, Quốc Bình v.v...


Đây không phải là chuyện  chửi nhau giữa những người Bắc Kỳ, những người Nam Kỳ hay những người Nam Bắc Kỳ với nhau. Đây không phải là sự cãi vã  chửi bới của bạn đọc với những ý nghĩ khác nhau về nội dung bài báo. Đây là sự đấu trí, đấu lực giưã tác giả bài báo Lu Hà và những kẻ bất mãn với bài báo cuả ông ta mà cố tình lao vào đấu tố. Mục đích để hạ nhục vu cáo, vu khống tác giả bài báo. Vẫn là hiện tượng đê hèn nhất  của thói quen cộng sản  bịt họng báo chí, tự do ngôn luận. Dưới chế độ công sản  thì chuyện phát động quần chúng để đấu tố hạ nhục điạ chủ hay văn nghệ sĩ trong vụ nhân văn giai phẩm sẽ có hiệu quả lợi thế hơn vì họ nắm thế thượng phong, họ nắm giữ tư thế chính trị,  kinh tế, cuộc sống , tự do và cả mạng sống của tác giả.

Nhưng ở đây thì  xin lỗi, là trang báo Tổ quốc. Một diễn đàn công khai tự do dân chủ, ông Lu Hà là công dân tự do,  ông ta không cần biết nhà nước cộng sản gì ?  Sức mạnh độc tài, đàn áp  của nó như thế nào đối với ông ta. Ai làm chủ tịch, thủ tướng chính phủ, hay công an là cái quái gì cũng không cần biết. Mọi người cũng biết danh dự, quyền hạn chính trị, nhân phẩm cuả một công dân một siêu cưòng quốc kinh tế bậc nhất như Hoa Kỳ, Anh Quốc, Đức Quốc còn  lớn hơn, giá trị hơn gấp nhiều lần một ông thủ tướng, hay chủ tịch nước của một  tiểu nhược quốc.
Người như các ông Sang, Trọng, Hùng, Dũng ở Việt Nam thét ra lửa, nhưng ra nước ngoài chẳng khác gì con cò con, nói năng lí nhí, không dám nói nhiều sợ lòi ra cái dốt, mềm nhũn như con chi chi đẻ người ta xỏ mũi gọi dạ bảo thưa.

Nói như vậy không phải ông Lu Hà có tư tưởng sô vanh nước lớn mà coi thường, coi khinh các nguyên thủ của một quốc gia tiểu nhược quốc. Các bạn có thể tự hào về Tổ quốc Vìệt Nam, Lu Hà cũng từng tự hào về lịch sử truyền thống xa xưa  cuả Tổ quốc Việt nam. Dù sao  Việt Nam  vẫn còn là nửa trái tim yêu thương của tôi. Đó là động cơ chính tôi viết bài báo này : " Sự Thật Vẫn Là Sự Thật ".

Bọn công an mật vụ, công an mạng hay bọn bồi bút vẫn có thói quen chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. Họ hay ăn nói rất lấc cấc với những câu cửa miệng, sáo mép như bán nước cầu vinh, bưng bô , hớt váng, bơ thừa sưã cặn  đé quốc tư sản. Giở trò vú cả lấp miệng để pháp lý hoá nhãn quan chính trị cuả bất cứ ai mà họ muốn thóa mạ . Hễ ai viết bài ảnh hưởng động đến niêu cơm vàng, quyền lợi sống còn của họ. Họ sẽ điên cuồng chống trả, bất chấp phải quấy.

Những người công bình thưòng như tôi hàng ngày phải đi cày, đóng thuế cho nhà nước bằng những đồng lương thì bán nước cái con mả mẹ gì và ai thèm mua nước của tôi. Hoạ chăng mấy lon nước tiểu?  Tôi có trong tay tài nguyên khoáng sản quái gì đâu mà bán, gọi là trên răng dưói cát tút thôi. Khổ thế đấy với những cái đầu u mê cuả bọn cộng sản vẫn suy nghĩ bất cứ ai ở nước ngoài đều gọi là bán nước cầu vinh cả, kể cả những người đang sống tạm bợ trong các trại tế bần.

Còn những kẻ bán nước, bán rừng, bán biển thật sự như Hồ, Đồng, Duẩn , Thọ, Mười, Chinh, Giáp, Mạnh, Dũng, Triết v.v... thì đưọc ca ngợi là yêu nước. À còn một nhân vật  trâu già hết thời trong bộ máy quyền lực như tướng Giáp chẳng hạn thì cộng sản vẫn đang cố muốn đôn lên, xây dựng lên là lãnh tụ cuả phong trào đấu tranh dân chủ gì gì đó. Cái đó là quyền của họ tôi cũng không thèm biết. Tôi không chống ông Giáp làm cái quái gì. Trái lại tôi không nhìn ông ta với con mắt sùng kính là một đại tướng. Thời Điện Bien Phủ là đại tướng, bây giờ hết rồi? Có ai nhìn thấy tướng Giáp còn làm việc trong bộ quốc phòng mà cứ gọi là đại tướng? Gọi mãi như vậy có phải là hạ nhục chế riễu ông Giáp không? Nghe nói Giáp nghỉ hưu từ lâu rồi. Ở Hà nội nghe nói có chuyện một ông thiếu tướng về hưu bán lạc rang, hay một ông đạị tá đạp xích lô. Không lẽ cứ chào mãi thưa đồng chí thiếu tướng, hay thưa đại tá?  Ông Giáp cũng không ngoài ngoại lệ. Nếu có muốn tôn xưng đúng ông Giáp thì phải gọi chức vụ cuối cùng cuả ông ta mới đúng. Nghe đồn là chủ tịch hay trưởng phòng sinh đẻ gì đó mới phải.Theo tôi gọi là đại tướng, hay trưởng phòng xoa bóp đặt vòng chị em cũng sai bét vì không đúng với nguyên trạng  của đương sự, mà ta nên gọi là cụ Giáp là tốt nhất. Tiếng cụ cuả người Việt Nam rất hay vừa trọng vọng tôn kính người già có tuổi tác, vừa kiêm tốn giản dị rất kính yêu thương người sắp gần đất xa trời. Đừng nên gọi mãi ông là đại tướng. Nếu có gọi thì nên gọi theo chức vụ cuối cùng của ông là trưởng ban canh gác chị em ngăn chặn làn sóng người sinh sôi sinh nở hay ngắn gọn Trưởng ban sinh đẻ kế hoạch v.v... Tôi cho rằng  cứ gọi mãi là đại tướng là có ý nhạo báng miả mai thì đúng hơn. Chắc chắn sẽ làm cụ Giáp đau lòng lại còn mang tìéng háo danh sùng bái cá nhân, nó không hợp với đức tính kiêm tốn 4 ngàn năm văn hiến của người VN.

Bài báo sự thật vẫn là sự thật cuả tôi vì bản tính yêu mến sự thật. Đúng tra rất đáng trân trọng, nhưng nhiều kẻ quá khích vì những lý do tế nhị cứ lăn sả vào chửi rủa thóa mạ tôi một cách vô lý với những lời lẽ ngôn ngữ  bỉ ổi thô bạo như đ.m. ăn cứt, ngu si, phá hoại đoàn kết, phá hoại phong trào dân chủ của công an Hà Nội v.v... Tôi phá hoại bao giờ? Và phá hoại bằng cách gì  chỉ qua bài báo sự thật vẫn là sự thật hoàn toàn phân tích biện chứng theo phương pháp luận duy tâm thần học về cái gọi là chủ nghiã cộng sản chứ dính dáng quái gì cái gọi là phong trào tự do dân chủ.

Tính tôi điềm đạm,  nho nhã, văn phong nên tôi đã phê phán lại cái bản chất hồ đồ, quá khích, cuồng tín cuả họ bằng những bài thơ. Thiết tưởng không gì lịch sự, phong nhã bằng tặng thơ. Thơ vẫn là các nói đúc kết tinh túy sâu sắc, nhẹ nhàng hơn những câu chửi thô tục mất tính người như thú vật của họ. Họ cũng làm thơ, nhưng sai vần lạc điệu, buộc tôi phải sửa lại, hoặc chuyển thể lại cũng là cái may cho họ cớ cơ hội học tập đấy. Các ông Phẩm, Bình, Thông, Luckyboy , ông  Cu Ty v.v... cũng nên lấy đó mà vui vẻ nhé

26.4.2010 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét